HOÀNG HÔN PHỐ NÚI Hôm anh về phố núi Những hàng cây chập chùng Đường quanh co nhiều lối Gío buổi chiều bâng khuâng Anh có thấy mây trời Giăng giăng trên đỉnh núi Như những điều xa xôi Tầm tay em không tới Em cũng đã từng mơ Lững lờ mây trôi ấy Em cũng đã từng chờ Núi rừng kia thức dậy Hãy cùng em lãng mạn Nắng chiều đã tàn phai Anh ơi đi thật chậm Nghe gío núi thở dài Thôi em sẽ mộng gần Khi có anh bên cạnh Nếu phố núi vô tình Mang về đây hơi lạnh Anh sẽ là núi non Che vai em chiều xuống Qua những nẻo đường mòn Qua những con đường dốc Mai anh rời phố núi Rưng rưng mây cuối trời Ngại ngùng em không nói Nhớ thương thầm mà thôi Một mình em thơ thẩn Mây và núi bơ vơ Chiều mênh mông vô tận Hoàng hôn không bến bờ Anh đã xa rồi đấy Phố núi chưa lên đèn Nắng chiều tàn le lói Hoàng hôn trong mắt em NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG

HOÀNG HÔN PHỐ NÚI
Hôm anh về phố núi,
Những hàng cây chập chùng,
Đường quanh co nhiều lối,
Gío buổi chiều bâng khuâng.
Anh có thấy mây trời,
Giăng giăng trên đỉnh núi?
Như những điều xa xôi,
Tầm tay em không tới.
Em cũng đã từng mơ,
Lững lờ mây trôi ấy,
Em cũng đã từng chờ,
Núi rừng kia thức dậy.
Hãy cùng em lãng mạn,
Nắng chiều đã tàn phai,
Anh ơi, đi thật chậm,
Nghe gío núi thở dài.
Thôi em sẽ mộng gần,
Khi có anh bên cạnh,
Nếu phố núi vô tình,
Mang về đây hơi lạnh.
Anh sẽ là núi non,
Che vai em chiều xuống,
Qua những nẻo đường mòn,
Qua những con đường dốc.
Mai anh rời phố núi,
Rưng rưng mây cuối trời,
Ngại ngùng em không nói,
Nhớ thương thầm mà thôi.
Một mình em thơ thẩn,
Mây và núi bơ vơ,
Chiều mênh mông vô tận,
Hoàng hôn không bến bờ.
Anh đã xa rồi đấy,
Phố núi chưa lên đèn,
Nắng chiều tàn le lói,
Hoàng hôn trong mắt em.
NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *